Hiện nay, tổng diện tích đất có rừng trên địa bàn xã đạt hơn 2.290 ha, trong đó phần lớn thuộc quản lý của các ban quản lý rừng phòng hộ, diện tích do chính quyền địa phương trực tiếp quản lý chiếm tỷ lệ nhỏ. Điều này phần nào ảnh hưởng đến khả năng chủ động trong việc triển khai các mô hình phát triển dược liệu dưới tán rừng.

Bên cạnh đó, đặc điểm đất rừng phân tán, manh mún và nằm xa khu trung tâm cũng gây khó khăn cho công tác quản lý, bảo vệ rừng cũng như tổ chức sản xuất. Ý thức tham gia quản lý rừng của một bộ phận người dân sống gần rừng còn hạn chế, khiến việc giao rừng cho cộng đồng chưa mang lại hiệu quả như kỳ vọng.
Hiện nay, trên địa bàn xã chưa hình thành các mô hình trồng dược liệu dưới tán rừng theo quy mô hàng hóa. Nguồn dược liệu chủ yếu tồn tại tự nhiên hoặc được người dân trồng nhỏ lẻ tại vườn nhà, rẫy. Một số loại cây như đinh lăng, sả, xạ đen, xáo tam phân… đã được đưa vào sản xuất nhưng quy mô còn hạn chế, chủ yếu phục vụ nhu cầu thị trường địa phương và chế biến các sản phẩm như trà dược liệu, tinh dầu.
Thực tế cho thấy người dân vẫn ưu tiên các loại cây trồng truyền thống như cà phê, hồ tiêu, lúa hoặc cây ăn quả – những cây đã mang lại thu nhập ổn định trong nhiều năm. Việc chuyển đổi sang phát triển dược liệu dưới tán rừng vì vậy chưa nhận được nhiều sự quan tâm.
Trong thời gian tới, địa phương dự kiến tiếp tục khảo sát điều kiện tự nhiên, đánh giá khả năng thích nghi của các loại dược liệu bản địa, đồng thời tăng cường tuyên truyền để người dân tham gia quản lý và bảo vệ rừng. Việc xác định các khu vực phù hợp cũng được xem là cơ sở để từng bước khai thác hiệu quả tiềm năng phát triển dược liệu gắn với bảo tồn hệ sinh thái rừng.
Hạnh Phan - TT.DVSNC
English 





